Về tác giả

Tôi không bán cho bạn sự trẻ trung. Tôi bán cho bạn quyền được sống lâu hơn trong phiên bản tốt nhất của mình

Bài About — Phan Hữu Tâm, người đứng sau "Tâm Trẻ Hoá"

TBởi Phan Hữu Tâm · 13 phút đọc

Có một câu hỏi tôi tự hỏi mình nhiều hơn bất kỳ câu nào khác: tại sao có người 35 tuổi trông như sắp nghỉ hưu, còn có người 50 tuổi bước vào phòng vẫn khiến cả phòng ngoái lại nhìn? Khác biệt không nằm ở gen tốt như nhiều người tự an ủi. Nó nằm ở những lựa chọn rất nhỏ, lặp lại mỗi ngày, trong nhiều năm. Và tôi dành phần lớn cuộc đời trưởng thành của mình để đi tìm những lựa chọn đó — đầu tiên là cho chính tôi, sau đó là cho những người tin tôi đủ để hỏi.

Tôi là Phan Hữu Tâm, sinh năm 1991. Tôi là CEO của An Healing Food, một thương hiệu thực phẩm chữa lành tự nhiên, và là người đứng sau kênh "Tâm Trẻ Hoá". Nhưng những danh xưng đó không nói cho bạn biết tôi thật sự là ai. Nên tôi sẽ kể.

Đứa trẻ thích trốn vào trí tưởng tượng

Hồi nhỏ, thứ tôi mê nhất không phải đá bóng hay chạy nhảy ngoài sân. Tôi mê phim hoạt hình và truyện tranh. Tôi có thể ngồi hàng giờ, thả hồn vào các nhân vật, sống trong những thế giới mà người khác không nhìn thấy. Người lớn hay nghĩ đó là một đứa trẻ mơ mộng, hơi tách biệt. Sau này tôi mới hiểu, chính cái khả năng "thả hồn" đó — khả năng dựng ra một thế giới trong đầu và sống trong nó — là tài sản lớn nhất tôi mang theo vào đời.

Vì kinh doanh, ở tầng sâu nhất, cũng là việc dựng ra một thế giới. Bạn vẽ ra một tương lai mà người khác chưa thấy, rồi bạn mời họ bước vào. Marketing không phải là hét to hơn đối thủ. Marketing là khiến người ta nhìn thấy điều bạn đang nhìn thấy. Đứa trẻ ngồi đắm chìm trong truyện tranh ngày xưa, hoá ra, đã luyện đúng cái cơ bắp đó từ rất sớm.

Đến giờ tôi vẫn là người thích ở một mình. Lúc rảnh, tôi không tìm đám đông. Tôi đi ăn một mình, đi coi phim một mình, đi dạo một mình. Nghe có vẻ cô đơn, nhưng với tôi đó là lúc đầu óc sạch nhất, nghĩ rõ nhất. Tôi nói điều này ra vì tôi muốn bạn biết: người đứng trước ống kính nói về sự trẻ trung và thịnh vượng không phải một người lúc nào cũng tràn đầy năng lượng đám đông. Tôi là người hướng nội, và tôi xây mọi thứ từ sự tĩnh lặng đó.

Vì sao lại là "trẻ hoá", và vì sao lại là "bán hàng"

Trẻ hoá không phải một đề tài tôi chọn vì nó đang hút view. Nó chọn tôi, qua những mất mát.

Hồi cấp hai, tôi chứng kiến những người trong họ hàng mình lần lượt ra đi vì những căn bệnh gắn liền với lối sống — người vì thận, người vì đột quỵ, người vì gan sau nhiều năm rượu chè. Nhưng cú đánh để lại dấu vết sâu nhất trong tôi là khi ông ngoại tôi mất vì ung thư. Tôi ở bên ông trong những ngày cuối. Có những đêm bệnh viện thiếu máy thở, và tôi đã tự tay bóp bóng cho ông. Tôi nhìn một cơ thể từng khoẻ mạnh kiệt dần đi từng giờ. Tôi không rút ra từ đó một kết luận y khoa nào — tôi không có tư cách làm vậy, và tôi sẽ không bao giờ nói với bạn rằng ăn thứ này hay tránh thứ kia thì sẽ thoát khỏi bệnh tật. Điều tôi mang theo chỉ là một câu hỏi ám ảnh: nếu sức khoẻ là thứ mong manh đến thế, thì mình đang sống thế nào với cái cơ thể mình đang có?

Câu hỏi đó đẩy tôi vào một hành trình dài thử nghiệm trên chính mình. May mắn là tôi có một nền tảng từ bé: tôi vốn không thích đồ ngọt, không thích dầu mỡ, không ăn vặt, chỉ ăn ba bữa cho ra bữa. Thời sinh viên tôi không rượu bia thuốc lá. Nhưng "không có thói xấu" thì chưa đủ. Tôi đi qua đủ thứ — tập với huấn luyện viên cá nhân, thử thực phẩm chức năng — mà vẫn chưa thấy thay đổi sâu. Bước ngoặt thật sự đến vào mùa dịch năm 2020, khi tôi chuyển sang ăn thô (raw vegan) một thời gian và cắt giảm caffeine. Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ đầu óc mình tỉnh táo, minh mẫn hơn hẳn. Từ đó tôi đi sâu hơn: tìm hiểu về đi bộ, tắm nắng, về cách cơ thể con người vận hành qua lịch sử tiến hoá, rồi đến hít thở chu kỳ. Tôi thử cả những thứ cực đoan — có lần tắm nước đá lạnh tới mức bị nhiễm lạnh, một bài học nhớ đời rằng nhiệt tình mà thiếu hiểu biết thì trả giá. Giờ tôi lùi lại mức an toàn, vừa làm vừa học cho bài bản.

Tôi kể những điều này không phải để khoe mình kỷ luật. Tôi kể để bạn biết: mọi thứ tôi chia sẻ về trẻ hoá đều là thứ tôi đã tự thử trên cơ thể mình trước, kể cả những lần thử sai.

Điều tôi có thể nói chắc chắn ngay lúc này là: trẻ hoá với tôi chưa bao giờ chỉ là chuyện da dẻ hay cân nặng. Tôi nhìn nó qua bốn trụ cột — ăn uống, tư duy, hít thở và vận động. Bốn thứ này không tách rời. Một người ăn sạch nhưng tư duy đầy lo âu thì vẫn già nhanh. Một người tập luyện chăm chỉ nhưng thở sai, ngủ tệ, thì cơ thể vẫn ở trong trạng thái căng thẳng kéo dài. Trẻ hoá thật sự là khi bốn trụ cột này cùng nâng nhau lên.

Còn về bán hàng — đây là thứ người ta hay bất ngờ khi biết đó là sở trường lớn nhất của tôi. Họ nghĩ một người làm về chữa lành, về thiên nhiên, thì chắc ngại chuyện tiền nong. Ngược lại. Tôi tin rằng nếu bạn có một thứ thật sự tốt cho người khác mà bạn không biết cách đưa nó đến tay họ, thì đó không phải sự tử tế — đó là sự lãng phí. Bán hàng, với tôi, là kỹ năng đưa điều tốt đến đúng người, theo cách họ thấy được tôn trọng.

Tôi nhận ra mình giỏi bán hàng từ một nơi chẳng liên quan gì đến sức khoẻ: tôi từng làm trưởng nhóm một đội tư vấn đầu tư. Trong đội có những người phân tích thị trường giỏi hơn tôi nhiều. Nhưng có một việc lặp đi lặp lại đến mức tôi không thể bỏ qua: gần như mọi nhà đầu tư mà đội đưa tới, người ngồi xuống tư vấn và chốt được lại là tôi. Không phải vì tôi nói hay hơn hay ép giỏi hơn. Mà vì tôi để ý một thứ người khác bỏ qua — cảm xúc của người đối diện. Tôi hiểu họ đang sợ gì, đang phân vân điều gì, và tôi trả lời đúng cái nỗi lo chưa nói ra đó.

Từ những năm tháng ấy tôi rút ra một khung rất đơn giản mà đến giờ tôi vẫn dùng, gồm ba câu hỏi: vì sao nên mua (why buy), vì sao là bạn (why you), và vì sao là bây giờ (why now). Tôi sẽ nói kỹ về khung này trong những bài sau. Ở đây tôi chỉ muốn bạn thấy một điều: bán hàng, với tôi, chưa bao giờ là thao túng. Nó là khả năng đứng vào vị trí của người đối diện, hiểu họ thật, rồi giúp họ ra một quyết định mà sau này họ không hối hận. Đó là kỹ năng tôi mang từ thế giới đầu tư sang thế giới chữa lành — và tôi tin nó còn quan trọng hơn ở đây, vì thứ tôi đang đưa cho người ta là sức khoẻ của họ.

Điều tôi tin mà số đông không nói ra

Tôi sẽ thành thật một điều mà ít người dám nói về mình. Động lực sâu nhất kéo tôi đi, từ nhỏ đến giờ, là được người khác chú ý — được nhìn thấy, được công nhận. Nhiều người xem đây là điểm yếu cần giấu. Tôi từng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã thôi giấu nó, vì hai lý do.

Thứ nhất, nó là sự thật, và tôi đã quyết định cả thương hiệu này sẽ được xây trên sự thật, kể cả những sự thật không đẹp. Thứ hai, chính cái khao khát được công nhận đó là thứ đẩy tôi không ngừng trở nên tốt hơn — chỉn chu hơn trong cách ăn mặc, đi đứng, ăn nói; sâu hơn trong cách hiểu người đối diện; kỷ luật hơn trong cách chăm sóc bản thân. Một động lực, nếu bạn nhìn thẳng vào nó và hướng nó đúng chỗ, sẽ trở thành nhiên liệu thay vì xiềng xích.

Tôi kể điều này vì tôi muốn mối quan hệ giữa tôi và bạn — người đang đọc — bắt đầu bằng sự trung thực. Tôi không phải một thiền sư đã buông bỏ mọi ham muốn. Tôi là một người bình thường có tham vọng rõ ràng: trở nên giàu có và trẻ trung lâu nhất có thể. Tôi không xấu hổ về điều đó, và tôi nghĩ bạn cũng không nên xấu hổ nếu bạn cũng muốn vậy.

Tôi viết cho ai

Tôi không viết cho tất cả mọi người. Tôi viết cho hai nhóm người cụ thể.

Nhóm thứ nhất là những người muốn trẻ hoá một cách tự nhiên — không phải bằng phép màu, không phải bằng lời hứa giảm mười tuổi sau một tháng, mà bằng một hệ thống bốn trụ cột áp dụng được vào đời sống thật. Tôi đặc biệt hiểu những người đàn ông ở độ tuổi ba mươi đến bốn mươi lăm, khi lần đầu họ soi gương và thấy thời gian bắt đầu để lại dấu vết, và họ muốn làm gì đó trước khi quá muộn.

Nhóm thứ hai là những người muốn khởi nghiệp, đặc biệt trong ngành sức khoẻ và chữa lành — những người giỏi chuyên môn nhưng loay hoay với chuyện đưa giá trị của mình ra thị trường. Với nhóm này, tôi chia sẻ thứ mình mạnh nhất: nguyên lý kinh doanh, nguyên lý marketing, và cách bán hàng mà không đánh mất sự tử tế.

Điều nối hai nhóm này lại với nhau chính là sứ mệnh tôi theo đuổi: truyền cảm hứng cho một lối sống tự do, thảnh thơi, trẻ hoá và thịnh vượng.

Nơi tôi đang đi tới

Tôi có một mục tiêu tài chính rõ ràng và tôi không ngại nói ra: chạm mốc một trăm triệu đô trước tuổi bốn mươi. Tôi viết nó ra đây không phải để khoe, mà vì tôi tin rằng một người dẫn đường nên cho bạn thấy cả đích đến của họ, để bạn tự đánh giá xem có muốn đi cùng hay không.

Nhưng nếu bạn hỏi tôi hình dung gì về cuối con đường, thì đó không phải những con số. Tôi hình dung một căn nhà có khu vườn thật to. Tôi ngắm bầu trời, sống giữa thiên nhiên, nấu ăn cùng người thân, mời bạn bè đến chơi. Và nếu được, tôi sẽ đi thám hiểm khắp trái đất — rồi một ngày nào đó, biết đâu, cả vũ trụ. Tiền với tôi chưa bao giờ là đích. Nó là phương tiện để mua lại thứ quý nhất: thời gian được sống đúng cách, trong một cơ thể còn khoẻ, đủ lâu để đi hết những nơi tôi muốn đến.

Đó là lý do mọi thứ tôi làm đều xoay quanh hai chữ "trẻ hoá". Vì giàu mà không còn sức khoẻ để tận hưởng thì sự giàu đó vô nghĩa. Tôi muốn cả hai. Tôi tin bạn cũng xứng đáng có cả hai.

Tôi không sinh ra trong một gia đình xa lạ với chuyện sức khoẻ — nhà tôi có truyền thống làm dược, mẹ tôi bán thuốc. Có lẽ vì vậy mà từ nhỏ chuyện thuốc men, cơ thể, bệnh tật đã là không khí tôi lớn lên trong đó. Nhưng tư cách thật sự của tôi để nói về trẻ hoá không đến từ cái nền đó. Nó đến từ hai thứ.

Thứ nhất là chính cơ thể tôi. Suốt nhiều năm, tôi liên tục nhận được cùng một nhận xét từ những người gặp tôi: trông tôi trẻ hơn tuổi thật khá nhiều. Nghe một hai lần thì tôi cho là xã giao. Nghe lặp lại suốt nhiều năm, từ nhiều người không quen nhau, thì tôi buộc phải tin rằng những gì mình làm đang có tác dụng thật. Tôi xin nói rõ: đây là điều người khác nhận xét về tôi, không phải lời hứa tôi dành cho bạn. Tôi sẽ không bao giờ hứa bạn sẽ trẻ ra bao nhiêu tuổi — cơ địa mỗi người một khác, và bất kỳ ai hứa con số chính xác đều đang nói thứ họ không kiểm soát được.

Thứ hai là việc tôi đã bắt đầu đồng hành cùng người thật. Hiện tại tôi đang chạy một nhóm nhỏ năm người theo sát từng bước, và phản hồi cho tới giờ là tích cực. Tôi cũng vừa mở khoá đầu tiên với mười bốn học viên. Con số còn khiêm tốn, và tôi cố tình giữ nó nhỏ — vì tôi muốn chắc rằng thứ mình trao đi thật sự có ích cho từng người trước khi mở rộng. Tôi thà đi chậm mà chắc, còn hơn gom đông rồi để người ta thất vọng.

Một lời mời, không phải một lời hứa

Tôi sẽ không hứa với bạn rằng đọc tôi xong bạn sẽ trẻ ra mấy tuổi hay giàu lên bao nhiêu. Bất kỳ ai hứa với bạn điều đó bằng con số chính xác đều đang nói thứ họ không kiểm soát được. Điều tôi hứa được là: mọi thứ tôi chia sẻ đều đi ra từ trải nghiệm thật của tôi, hoặc từ nguồn đáng tin mà tôi dẫn rõ ràng. Khi tôi chưa chắc, tôi sẽ nói là tôi chưa chắc.

Nếu cách nghĩ đó hợp với bạn, hãy ở lại. Đọc thêm vài bài nữa của tôi, xem những gì tôi nói có chạm đúng điều bạn đang tìm không. Không cần vội tin tôi. Cứ quan sát đã. Người đáng đi cùng là người chịu được sự quan sát kỹ — và tôi mong mình là một người như vậy.

Hẹn gặp bạn ở những bài tiếp theo.

— Tâm


Ghi chú tuân thủ đã áp dụng: không hứa kết quả định lượng, không dùng từ "chữa bệnh", "trẻ hơn tuổi" được kể như lời người khác nhận xét (không phải lời hứa với người đọc), chuyện ông ngoại kể với sự tôn trọng và không suy ra kết luận y khoa, không nhắc quan điểm vaccine, dùng "hít thở chu kỳ". Một chi tiết cần Sếp xác nhận trước khi đăng: năm ông ngoại mất (bài đang để mờ, không nêu năm). Bài ~1.750 từ.

Cùng đi với Tâm

Nếu bạn muốn bắt đầu hành trình trẻ hoá tự nhiên — từ ăn uống, hít thở đến tư duy — Tâm có một lộ trình 14 ngày dành cho bạn.

Tìm hiểu khoá 14 Ngày Trẻ Hoá →
← Về tất cả bài viết